Truyện mới + Hot nhất: Bí mật tình yêu phố Angel Full - Yêu nhau để cưới full - 50 Sắc thái (Xám, đen, tự do)

Harry Potter và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban – Chương 8

Đăng vào Tháng Sáu 28, 2011

Harry Potter và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban – Chương 8

Harry Potter va ten tu nhan nguc Azkaban6 Harry Potter và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban   Chương 8

Chẳng mấy chốc, lớp Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám đã trở thành lớp học mà bọn trẻ khoái nhứt . Chỉ có Draco Malfoy và đám nhà Slytherin là vẫn kiếm ra chuyện để nói xấu giáo sư Lupin.
Mỗi khi giáo sư Lupin đi ngang, Malfoy lại cất giọng thì thào rõ to:
“Ngó bộ dạng cái áo chùng của lão kìa! Lão ăn mặc chẳng khác gì con gia tinh lụ khụ ở nhà tao.”
Nhưng chẳng còn ai hơi đâu bận tâm cái áo của giáo sư sờn rách hay vá vía nữa. Bài học kế đến của thầy cũng thú vị như bài học đầu tiên. Sau Ông Kẹ là bọn trẻ học tới Chỏm Đỏ – một thứ sinh vật giống như quỷ lùn rất ư kinh hãi, chuyên rình rập ớ những nơi có đổ máu, trong những hầm ngục của các lâu đài và những hố hốc trên các bãi chiến trường hoang phế, chờ có ai đi lạc vô thì nện cho một dùi cui. Từ Chỏm Đỏ bọn trẻ chuyển tiếp sang Kappa – một loài bò sát sống dưới nước trông giống mấy con khỉ có vảy, bàn tay có màng như chân vịt luôn táy máy chực chờ bóp cổ những kẻ vô tình lội ngang qua cái ao nhà chúng sống.
Harry chỉ ước ao sao cho các lớp học khác của nó cũng được vui như ở lớp Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám . Nhưng lớp học Độc dược quả thực là cơn ác mộng tồi tệ nhứt của Harry. Dạo này thầy Snape ở trong tâm trạng căm hận cực kỳ, và không cần thắc mắc thì ai cũng biết tại sao lại ra nông nỗi đó . Câu chuyện về con Ông Kẹ đội lốt thầy Snape và cái kiểu ăn mặc mà Neville đã khoác cho thầy – trong bộ áo sống và nón ví của bà nội, đã lan truyền khắp trường nhanh chóng như lửa cháy lan trên trảng cỏ . Thầy Snape dường như không nhận thấy câu chuyện đó có gì là vui nhộn cả . Mắt thầy quắc lên đầy đe dọa mỗi khi có bất kỳ ai nhắc tới tên giáo sư Lupin. Và thầy Snape bây giờ càng bắt nạt Neville khốc liệt, còn hơn cả trước đây nữa.
Harry cũng càng lúc càng sợ hãi những giờ học trong căn phòng ngột ngạt tuốt trên đỉnh tháp của giáo sư Trelawney. Trong lớp học đó, nó phải giải mã những hình thù và biểu tượng méo mó, cố gắng lờ đi cái cách mà giáo sư Trelawney nhìn nó: hễ thấy nó là đôi mắt to thô lố của giáo sư Trelawney lại trào nước mắt . Harry không thể nào ưa được giáo sư Trelawney, cho dù bà được nhiều người trong lớp kính trọng đến mức gần như sùng bái . Parvati và Lavender đã mắc chứng lui tới thường xuyên căn phòng trên tháp của giáo sư Trelawney vào giờ nghỉ trưa, và luôn luôn trở về với bộ mặt cao siêu khó ưa như thể chúng vừa biết những điều mà không ai biết cả . Chúng cũng bắt đầu xài đến cái giọng thì thầm mỗi khi nói chuyện với Harry như thể Harry đang nằm chờ chết vậy.
Lớp học Chăm sóc Sinh vật Huyền bí thì quả thực không còn ai thích nổi nữa . Những bữa học tiếp theo sau bữa học đầu tiên đầy biến cố đã trở nên chán không để đâu cho hết . Lão Hagrid dường như đã mất hết lòng tự tin. Giờ đây lão dành hết buổi học này đến buổi học khác để dạy bọn trẻ cách chăm sóc những con Nhuyễn trùng, mà những con này là loài sinh vật chán phèo nhứt trên cõi thế gian.
Sau một tiếng đồng hồ dài lê thê phải ngồi đút rau sà lách xắt vụn vô mấy cái cổ họng nhơn nhớt của lũ Nhuyễn trùng, Ron cảm thán:
“Mắc mớ gì mà người ta phải mất công chăm sóc lũ trùng này chứ ?”
Tuy nhiên vào đầu tháng mười, có một chuyện khác khiến Harry quan tâm hơn, một chuyện thú vị đến nỗi Harry cảm thấy được đền bù phần nào cho những lớp học chẳng mấy vui vẻ gì ấy . Mùa thi đấu Quidditch sắp đến rồi, và Oliver Wood – đội trưởng đội tuyển Quidditch của nhà Gryffindor – triệu tập một cuộc họp vào một buổi tối thứ năm để thảo luận chiến thuật cho mùa thi đấu mới .
Đội hình Quidditch thì vẫn vậy, với bảy cầu thủ: ba Truy thủy ghi điểm bằng cách thảy trái Quaffle màu đỏ to bằng trái banh da vô mấy cái vòng cao mười sáu thước đứng ở hai đầu của đấu trường; hai Tấn thủ dùng hai cây dùi cui đánh đuổi hai trái Bludger đen xì bay vọt lung tung tìm cách tấn công các cầu thủ; một Thủ quân bảo vệ các cột gôn, và một Tầm thủ lãnh nhiệm vụ khó khăn hơn cả, là tìm bắt cho được trái Snitch vàng có cánh nhỏ xíu, chỉ bằng một nửa quả hồ đào . Trái Snitch một khi bị bắt thì trận Quidditch mới được chấm dứt, và đội nào bắt được sẽ được thưởng thêm một trăm năm mươi điểm.
Oliver Wood là một học sinh mười bảy tuổi tướng tá lực lưỡng, hiện đang học năm thứ bảy, tức là năm cuối cùng ở trường Hogwarts. Khi anh chàng nói chuyện với sáu cầu thủ khác của đội tuyển trong phòng thay đồ lạnh cóng bên rìa của sân đấu Quidditch đang tối dần, trong giọng nói anh có một nỗi thiết tha lặng lẽ:
“Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta – cơ hội cuối cùng của tôi – để giành cúp Quidditch.”
Vừa sải bước chân đi qua đi lại trước mặt đồng đội, anh vừa nhấn mạnh:
“Tôi sẽ ra trường vào cuối niên học này . Tôi sẽ không còn cơ hội nào khác để đoạt cúp nữa . Nhà Gryffindor đã không đoạt được cúp suốt bảy năm liền rồi . Đành rằng chúng ta gặp toàn những chuyện xui xẻo nhứt thế giới – nào là bị thương, rồi cuộc thi đấu bị hủy bỏ hồi năm ngoái …”
Wood nuốt nước miếng, như thể nhớ lại chuyện đó vẫn còn làm anh tức nghẹn họng .
“Nhưng chúng ta cũng phải biết rằng: chúng ta là một đội xịn nhứt trường!”
Anh nắm bàn tay này dộng nắm đấm vô bàn tay kia, cơn hăng tiết cũ lại lóe sáng trong mắt anh:
“Chúng ta có ba siêu Truy thủ .”
Wood chỉ vào Alicia Spinnet, Angelina Johnson và Katie Bell.
“Chúng ta cũng có hai bất khả bại Tấn thủ .”
Fred và George giả bộ đỏ mặt, cùng thốt lên:
“Thôi đi, anh Wood, anh làm tụi em mắc cỡ quá nè .”
Wood vẫn nổ văng miểng, trừng mắt nhìn Harry với một niềm tự hào điên tiết:
“Chúng ta cũng có một Tầm thủ chưa bao giờ không chiến thắng!”
Sau khi cân nhắc một chút, anh nói thêm:
“Và tôi nữa .”
George nói:
“Tụi em thấy anh cũng rất giỏi, anh Oliver à .”
Fred nói:
“Thủ quân xuất sắc!”
Wood tiếp tục vừa nói vừa sải bước:
“Điểm mấu chốt là cúp Quidditch lẽ ra đã phải có tên của chúng ta trong hai năm vừa qua. Từ khi Harry tham gia vào đội, tôi đã đinh ninh cái cúp ở trong tay mình rồi . Vậy mà chúng ta không có được nó . Và năm nay là cơ hội cuối cùng để chúng ta ghi tên của mình lên cái cúp …”
Wood nói với giọng tuyệt vọng một cách tha thiết đến nỗi Fred và George cũng có vẻ thông cảm . Fred nói:
“Cúp năm nay là của tụi mình, anh yên chí đi, anh Oliver.”
Angelia phụ họa:
“Tụi em sẽ làm được mà, anh Oliver!”
Harry khẳng định:
“Chắc chắn!”
Thế là cả đội bắt đầu luyện tập với lòng tràn đầy quyết tâm, vào ba buổi tối mỗi tuần . Thời tiết ngày càng lạnh và ẩm ướt hơn, đêm tối hơn, nhưng bất kể bùn lầy, gió mưa, đều không thể làm mờ mịt đi hình ảnh tuyệt vời của chiến thắng cuối cùng giành được chiếc cúp Quidditch bằng bạc khổng lồ trong lòng Harry.
Một buổi tối sau khi luyện tập Quidditch xong, Harry trở về phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor, vừa lạnh cóng vừa tê cứng, nhưng rất hài lòng với diễn biến buổi tập, nó bỗng nhận thấy không khí trong phòng sinh hoạt chung chộn rộn háo hức khác thường .
“Có chuyện gì vậy ?”
Harry hỏi Ron và Hermione, hai đứa này đang ngồi trong hai cái ghế bành êm ái nhứt bên lò sưởi và đang hoàn tất nốt bản đồ các vì sao cho môn Thiên văn học . Ron chỉ lên thông báo mới xuất hiện trên tấm bảng thông báo cũ kỹ mòn vẹt .
“Cuối tuần này sẽ có cuộc đi chơi làng Hogsmeade đầu tiên. Cuối tháng mười . Đúng dịp lễ Hội Ma.”
Fred vừa theo gót Harry chui qua cái lỗ chân dung Bà Béo, vừa reo lên:
“Quá đã! Mình đang cần đi thăm tiệm Zonko s đây, mình gần hết sạch mấy viên Đạn Thúi rồi .”
Harry quăng mình xuống cái ghế cạnh Ron, tinh thần đang phấn chấn của nó bị xìu xuống mất tiêu. Hermione dường như đọc thấu được ý nghĩ trong đầu Harry. Cô bé nói:
“Harry à, mình chắc là lần sau bồ có thể đi được mà . Họ có thể nào cũng sớm bắt được Black, người ta đã bắt gặp hắn một lần rồi .”
Ron nói:
“Black đâu có ngu đến mức gây sự ở làng Hogsmeade. Harry, bồ cứ đi xin giáo sư McGonagall xem bồ có thể được đi lần này không, chứ đợi lần sau thì có mà dài cổ ra…”
Hermione nghiêm giọng:
“Ron! Harry phải ở lại trong trường.”
Ron vẫn xúi Harry:
“Harry không thể nào là học sinh năm thứ ba duy nhứt bị bỏ lại được. Đi đi, Harry. Cứ đi xin cô McGonagall đi, thử coi…”
Harry quyết định:
“Ừ, mình thấy mình nên thử coi sao.”
Hermione há miệng, toan tranh cãi, nhưng ngay lúc đó con mèo Crookshanks đã phóng nhẹ nhàng lên đùi cô bé. Trong miệng con mèo là một con nhền nhện to kềnh đã chết queo đang đung đưa.
Ron nhăn nhó:
“Chẳng lẽ nó phải biểu diễn ăn con vật đó trước mặt tụi mình sao?”
Hermione nói:
“Crookshanks giỏi quá, tự một mình em bắt được con đó hả?”
Crookshanks chậm rãi nhai con nhền nhện, đôi mắt to vàng khè của con mèo nhìn trừng trừng Ron một cách xấc láo.
Ron quay lại với bản đồ các vì sao của nó, tức tối bảo:
“Cứ để nó ở đó đi, hết chuyện nói rồi. Tôi đã cho con Scrabbers ngủ trong cặp rồi.”
Harry ngáp. Nó thực sự chỉ muốn đi ngủ, nhưng nó còn phải làm cho xong bài tập bản đồ các vì sao. Harry kéo cái cặp về phía mình, lấy ra một cuộn giấy da, mực và viết lông ngỗng, bắt đầu làm bài.
Ron tô điểm ngôi sao cuối cùng bằng những nét trang trí hoa mỹ rồi đẩy cái bản đồ của nó về phía Harry:
“Nếu thích thì cứ cọp pi bài mình.”
Hermione là người không bao giờ chấp nhận việc cọp pi, nên cô bé mím môi, tuy không nói gì. Crookshanks vẫn chăm chú nhìn Ron không chớp mắt, chỉ hơi ve vẩy cái chóp đuôi xù của nó. Rồi, đột ngột vọt lên.
“Ối!”
Ron gầm lên, túm chặt cái cặp của nó, trong khi Crookshanks thọc hết bốn bộ vuốt của nó sâu vô trong cặp và bắt đầu giằng xé cái cặp với vẻ hung hăng dễ sợ.
“XÊ RA, ĐỒ SÚC VẬT ĐẦN ĐỘN!”
Ron cố giằng cái cặp ra khỏi Crookshanks, nhưng Crookshanks cứ bám chặt lấy, cào cấu kịch liệt.
Hermione hét toáng lên:
“Ron, đừng làm đau nó!”
Cả phòng sinh hoạt chung đều quay lại nhìn; Ron thì vung cái cặp quay vòng vòng, Crookshanks vẫn cứ bám chặt lấy, con chuột già Scrabbers bay vèo ra khỏi miệng cặp…
Crookshanks bèn buông cái cặp, phóng vọt qua cái bàn, đuổi theo con Scrabbers đang chết khiếp. Ron gào:
“BẮT CON MÈO ĐÓ!”
George nhào tới chụp Crookshanks nhưng hụt; Scrabbers len lỏi qua hai chục cặp giò rồi chui tọt vô gầm một cái tủ ngăn kéo cũ xưa. Crookshanks khựng lại, cúi thật thấp trên bốn chân vòng kiềng và bắt đầu giận dữ quơ chân dưới gầm tủ.
Ron và Hermione cùng chạy ào đến; Hermione ôm ngang hông con Crookshanks mà nhấc bổng nó lên đem ra xa. Ron thì dán bụng xuống sàn nhà và hết sức khó khăn mới nắm được đuôi con Scrabbers mà kéo ra. Nó đung đưa con chuột khốn khổ trước mặt Hermione, nói bằng giọng tức cành hông:
“Nhìn nó nè! Nó chỉ còn da với xương! Bồ liệu mà giữ con mèo đó tránh xa nó.”
Giọng Hermione cũng run lên:
“Crookshanks đâu có hiểu nó làm vậy là không đúng! Mèo nào cũng bắt chuột mà, Ron!”
Ron cố hết sức dỗ dành con chuột Scrabbers đang vùng vằng hoảng loạn, dụ nó vô nằm trong túi áo mình.
“Cái con mèo đó cũng ngộ à. Nó nghe mà hiểu mình nói Scrabbers đang ngủ trong cặp!”
Hermione không nhịn được:
“Ôi, chuyện nhảm nhí. Crookshanks có thể hửi được mùi chuột mà Ron, làm sao mà bạn lại nghĩ…”
Ron gào lên, bất kể những người chung quanh đang bắt đầu cười khúc khích:
“Con mèo đó xông vô đây là để bắt Scrabbers! Mà Scrabbers ở đây trước nha, nó lại đang bệnh nữa!”
Ron hầm hầm bước ngang qua phòng sinh hoạt chung, trèo lên cầu thang dẫn về phòng ngủ nam sinh.

*

**

Hôm sau Ron vẫn còn giận Hermione. Nó hầu như không thèm nói chuyện với Hermione trong suốt buổi học Dược thảo, mặc dù nó, Harry và Hermione cùng làm chung bài làm về Đậu Phình. Khi tụi nó lặt những trái đậu mập mạp hồng hồng trên cây xuống, tách vỏ và bỏ những hột đậu bóng lưỡng vô một cái xô gỗ, Hermione rụt rè hỏi:
“Scrabbers ra sao rồi?”
Ron bùng ra tức tối, đến nỗi quăng đậu hụt vô cái thùng khiến hột đậu văng tung tóe khắp sàn nhà kính trồng cây.
“Nó trốn biệt dưới gầm giường của tôi, run như cầy sấy.”
Lúc đó đám bông đậu bắt đầu nở tóe ra trước mắt bọn trẻ, giáo sư Sprout kêu to:
“Cẩn thận, Ron, cẩn thận chứ!”
Tiếp sau đó, tụi nó học môn Biến. Harry dự định sau buổi học này sẽ xin phép giáo sư McGonagall cho nó được đi thăm làng Hogsmeade với những đứa khác. Khi nối đuôi các bạn đứng bên ngoài phòng học, Harry cố gắng quyết định xem nó sẽ giải trình với giáo sư McGonagall chuyện này như thế nào. Tuy nhiên một vụ náo động ở phía đầu hàng đã chi phối hết tâm trí của Harry:
Dường như Lavender Brown đang khóc. Parvati vòng cánh tay ôm qua vai Lavender, đang giải thích gì đó với Seamus Finnigan và Dean Thomas. Trông mặt Seamus và Dean có vẻ nghiêm trọng lắm.
Khi Harry, Ron và Hermione nhập vô nhóm, Hermione lo lắng hỏi:
“Có chuyện gì vậy Lavender?”
Parvati nói nhỏ:
“Bạn ấy vừa nhận được thư nhà hồi sáng này. Con thỏ của bạn ấy, con Binky, đã bị một con cáo giết mất rồi.”
Hermione kêu:
“Ôi, Lavender ơi, mình chia buồn với bạn lắm lắm.”
Lavender nói giọng bi thương:
“Lẽ ra mình biết trước rồi. Mấy bồ biết hôm nay là ngày gì không?”
“Ơ…”
“Ngày mười sáu tháng mười! Nhớ không? Giáo sư Trelawney đã nói: cái điều trò đang sợ hãi sẽ xảy ra vào ngày mười sáu tháng mười Cổ nói đúng! Cổ nói đúng quá!”
Bây giờ cả lớp đã tụ tập quanh Lavender. Seamus lắc đầu một cách nghiêm trọng hết sức. Hermione ngập ngừng, rồi cô bé nói:
“Bồ… bồ đã lo sợ con Binky bị cáo giết à?”
Lavender ngước nhìn Hermione với đôi mắt ràn rụa nước mắt:
“Ơ… không nhứt thiết là bị cáo giết, Nhưng hiển nhiên là mình rất sợ nếu nó bị chết, đúng không?”
“À!”
Hermione thốt lên một tiếng rồi ngừng lại. Sau đó cô bé hỏi tiếp:
“Binky có phải là một con thỏ già không?”
Lavender thổn thức:
“Không! Nó… nó chỉ là một con thỏ con!”
Parvati bấu chặt tay quanh vai Lavender. Hermione vẫn nói tiếp:
“Nhưng mà vậy thì tại sao bồ lại sợ nó chết?”
Parvati quắc mắt nhìn Hermione. Nhưng Hermione vẫn thản nhiên. Cô bé quay qua nói với cả nhóm:
“Như vầy nhé, mình phải xem xét sự việc một cách hợp lý, ý mình nói là Binky đâu có chết đúng ngày hôm nay, phải không? Hôm nay chỉ là ngày mà Lavender nhận được tin.”
Lavender khóc rống lên. Hermione vẫn tiếp tục:
“Và rõ ràng là bạn ấy đã không lường trước được cái tin này, nếu không nó đã không gây sốc như vầy!”
Ron nói lớn:
“Lavender à, đừng để ý đến Hermione làm gì. Đối với trò ấy thì con vật cưng của người khác có nghĩa lý quái gì đâu?”
Đúng lúc đó, giáo sư McGonagall mở cửa phòng học. Cũng may, bởi vì Hermione và Ron đang quắc mắt nhìn nhau hầm hầm. Khi vào lớp, hai đứa nó tự tách ra ngồi hai bên Harry và không thèm nói chuyện với nhau suốt buổi học.
Harry vẫn chưa quyết định được nên nói năng thế nào với giáo sư McGonagall khi chuông reo hết giờ học, thì chính bà lại đưa ra đề tài đi thăm làng Hogsmeade trước. Khi bọn học trò sắp rời khỏi lớp học thì giáo sư McGonagall gọi chúng lại:
“Các trò nán lại một chút! Bởi vì các trò là học sinh của tôi chủ nhiệm, nên các trò phải nộp đơn cho phép thăm làng Hogsmeade cho tôi trước ngày lễ Hội Ma. Không có đơn thì không được đi thăm làng, đừng quên đó!”
Neville giơ tay lên:
“Thưa cô, cô làm ơn… con… con nghĩ con đã làm mất…”
Giáo sư McGonagall nói:
“À, Neville, bà của trò đã gởi trực tiếp tờ đơn đó cho tôi rồi. Hình như bà cho là như vậy thì an toàn hơn. Thôi, chỉ có bấy nhiêu đó, các trò ra khỏi lớp học được rồi.”
Ron húych Harry:
“Xin cổ ngay đi!”
Hermione mở miệng:
“Ôi, nhưng mà…”
Ron bướng bỉnh:
“Xin đi, Harry!”
Harry chờ cho những học sinh khác ra khỏi lớp hết, rồi nó mới hồi hộp tiến tới bàn của giáo sư McGonagall.
“Gì đó, Harry?”
Harry hít một hơi thật sâu:
“Thưa cô, dì và dượng con… ơ… quên ký vô đơn cho phép của con…”
Giáo sư nhướn mắt nhìn Harry qua gọng kính vuông, nhưng không nói gì.
“Thành ra… ơ… thưa cô… cô cho phép con đi thăm làng Hogsmeade, có được không cô?”
Giáo sư McGonagall nhìn xuống mặt bàn và xốc lại mớ giấy tờ trên bàn. Bà nói:
“Tôi e là không được đâu, Potter à. Trò đã nghe tôi nói rồi đó. Không có đơn thì không được đi thăm làng. Đó là luật.”
“Nhưng mà thưa cô, dì dượng của con… cô cũng biết, họ là dân Muggle, họ không thật sự hiểu biết về… về đơn từ Hogwarts và các thứ khác…”
Bằng những cái gật đầu mạnh mẽ, Ron xúi giục Harry nói tiếp:
“Nếu cô nói con được phép đi thì…”
“Nhưng mà tôi đâu có nói vậy.”
Giáo sư McGonagall đứng dậy, sắp xếp ngăn nắp mớ giấy tờ của bà vô một ngăn kéo.
“Tờ đơn có nêu rõ ràng rằng phải được phép của cha mẹ hay người giám hộ.”
Giáo sư quay lại nhìn Harry với một vẻ mặt kỳ lạ. Phải chăng đó là lòng thương hại?
“Tôi rất tiếc, Potter à, nhưng đó là lời cuối cùng của tôi về chuyện này. Trò nên nhanh chân lên, kẻo trễ giờ học lớp kế tiếp.”

*

**

Chẳng thể làm gì được nữa. Ron đặt cho giáo sư McGonagall cả đống biệt danh khiến cho Hermione khó chịu hết sức. Cô bé tạo ra một vẻ mặt thôi thì một điều nhịn chín điều lành, càng khiến cho Ron nổi cơn điên thêm. Còn Harry thì phải chịu đựng cảnh mọi người trong lớp hồ hởi phấn khởi bàn tính om sòm về những chuyện mà tụi nó sẽ làm trước nhứt, một khi tụi nó đến làng Hogsmeade.
Ron cũng nói, với nỗ lực nhằm làm cho Harry vui lên:
“Bồ biết không, luôn luôn có dạ tiệc, một dạ tiệc vào đêm lễ Hội Ma.”
Harry rầu rĩ nói:
“Ừ… tuyệt thật.”
Dạ tiệc đêm Hội Ma đúng là luôn luôn tuyệt rồi, nhưng mà Harry dự tiệc sau khi cùng với tất cả bạn bè đi chơi cả ngày ở làng Hogsmeade trở về thì còn tuyệt vời hơn nhiều. Chẳng ai có thể nói điều gì làm cho Harry cảm thấy vui lên nổi với viễn cảnh bị bỏ lại một mình. Dean Thomas là đứa rất giỏi nhái chữ viết tay, đã đề nghị giả chữ ký của dượng Dursley để ký đại vô lá đơn, nhưng bởi vì Harry đã trót nói với giáo sư McGonagall là dì dượng nó không chịu ký tên rồi, nên bây giờ có giả mạo chữ ký cũng vô ích. Ron dè dặt đề nghị xài đến Tấm áo Tàng hình, nhưng Hermione dập tắt ngay ý tưởng đó, lại còn nhắc nhở những điều giáo sư Dumbledore đã răn đe về việc những viên giám ngục Azkaban có khả năng nhìn xuyên qua áo tàng hình. Có lẽ những lời an ủi vô tích sự nhứt là của Percy. Anh nói một cách trịnh trọng:
“Tụi bây cứ rối rít lên về chuyện đi thăm làng Hogsmeade, nhưng mà anh cam đoan với em, Harry à, nó chẳng được như lời tụi nó nổ đâu. Cũng đúng là tiệm kẹo khá ngon đấy, nhưng Tiệm Giỡn của Zonko thì thiệt là nguy hiểm, và ừ, Lều Hét thì lúc nào cũng đáng ghé vô, nhưng quả thực Harry à, ngoài mấy thứ đó ra, chẳng có gì đến nỗi phải tiếc là không được xem cả.”

*

**

Vào buổi sáng ngày Hội Ma, Harry cùng thức dậy và cùng xuống lầu với tất cả những học sinh khác để ăn điểm tâm. Lòng nó buồn rười rượi mặc dù nó đã ráng hết sức tỏ ra bình thường.
Hermione nhìn Harry với vẻ vô cùng áy náy và nói:
“Tụi này sẽ đem thiệt nhiều kẹo của tiệm Công tước Mật về cho bồ.”
Ron nói:
“Ừ, cả đống luôn.”
Trước nỗi thất vọng lớn lao của Harry, cuối cùng Ron và Hermione cũng đã quên béng cái vụ cãi vã ầm ĩ về Crookshanks.
Harry nói với giọng mà nó hy vọng là nghe sẽ tự nhiên như thể vuột miệng mà nói ra:
“Khỏi lo cho mình đi! Cứ đi chơi cho vui nha. Hẹn gặp lại mấy bồ trong bữa dạ tiệc.”
Harry đi cùng hai bạn đến Tiền sảnh. Ở đó, thầy Filch đứng phía trong cánh cửa chính, kiểm mặt từng trò dựa theo một danh sách dài thòng. Thầy Filch soi mói từng gương mặt một cách ngờ vực, để bảo đảm chắc chắn là không để lọt ra ngoài một trò nào không phép được đi ra ngoài.
Malfoy đang đứng cùng hàng với Crabbe và Goyle, lớn tiếng châm chọc:
“Ở lại hả Potter? Sợ quá hổng dám đi ngang những viên giám ngục Azkaban hả?”
Harry mặc kệ Malfoy, một mình quay lại, đi lên cầu thang cẩm thạch, qua những hành lang vắng hoe, trở lại tháp Gryffindor.
Bà Béo hỏi với giọng ngái ngủ:
“Mật khẩu?”
Harry đáp bằng giọng bơ phờ:
“Fortuna Major”(1).
Bức chân dung lệch qua một bên và Harry chui qua cái lỗ để vào phòng sinh hoạt chung. Trong phòng đầy nhóc bọn học sinh năm thứ nhứt và thứ hai đang tán gẫu ồn ào. Có vài học sinh lớp trên, những người này hiển nhiên là đã lui tới làng Hogsmeade thường xuyên đến nỗi bây giờ hết cả hứng phiêu lưu rồi.
“Anh Harry! Anh Harry! Chào anh Harry!”
Đó là Colin Creevy, một học sinh năm thứ hai, một kẻ cực kỳ ngưỡng mộ Harry và không đời nào chịu bỏ lỡ một cơ hội để được trò chuyện với Harry.
“Anh không đi chơi làng Hogsmeade hả anh Harry? Sao không đi? Nè…”
Colin háo hức nhìn quanh đám bạn nó:
“Nếu anh thích thì anh cứ lại đây ngồi chơi với tụi em, anh Harry!”
Harry không có hứng lắm cái chuyện ngồi cho một đống người ngó chằm chằm vào vết thẹo trên trán mình. Nó nói:
“Ơ… không, cám ơn em, Colin à. Anh… a… anh phải lên thư viện, anh có vài việc phải làm.”
Thành ra sau đó, Harry không có lựa chọn nào khác hơn là quay lại cái lỗ chân dung Bà Béo để chui trở ra ngoài. Khi nó bước đi xa rồi Bà Béo vẫn còn gắt gỏng gọi theo:
“Mắc gì mà cứ đánh thức ta hoài vậy?”
Harry đi lang thang thẫn thờ về phía thư viện, nhưng đi được nửa đường thì nó bỗng đổi ý; nó không cảm thấy hứng thú làm việc lắm vào lúc này. Nó quay lại và đụng đầu ngay thầy Filch, hiển nhiên là thầy vừa tiễn xong đứa học trò Hogwarts cuối cùng đi thăm làng Hogsmeade.
Thầy hằm hè hỏi bằng giọng đầy ngờ vực:
“Trò đang làm gì đó?”
Harry thật thà đáp:
“Không có gì ạ.”
Thầy Filch nói văng nước bọt, quai hàm của thầy run run khó chịu:
“Không có gì hả? Nghe cứ như chuyện thật ấy! Một mình lẩn quẩn loanh quanh, tại sao trò không đi Hogsmeade để mua mấy viên Đạn Thúi hay Bột Ợ chua và mấy con Trùn Phóng như cả đám bạn quỷ sứ con của trò hả?”
Harry nhún vai. Thầy Filch quát:
“Đi! Mau trở về phòng sinh hoạt chung, nơi chốn của trò.”
Thầy Filch đứng trừng mắt nhìn theo Harry cho đến khi nó đi khuất mắt ông.
Nhưng Harry không trở về phòng sinh hoạt chung mà nó lại trèo lên một cầu thang, suy nghĩ vẩn vơ đến chuyện đi tới Nhà Cú để thăm con Hedwig. Nó đang đi dọc một hành lang khác thì chợt nghe một giọng nói phát ra từ bên trong một căn phòng:
“Harry?”
Harry trở lui để xem ai vừa gọi. Nó gặp giáo sư Lupin đang nhìn quanh quất cánh cửa văn phòng của thầy. Bằng một giọng khác giọng thầy Filch, giáo sư Lupin hỏi:
“Con đang làm gì đó? Ron và Hermione đâu?”
Harry trả lời với giọng thờ ơ:
“Dạ, ở Hogsmeade.”
Giáo sư Lupin nói:
“À.”
Tư lự nhìn Harry một chặp, giáo sư Lupin bảo:
“Sao con không vào đây? Thầy vừa nhận một con Grindylow mới được giao đến cho buổi học tới của chúng ta.”
Harry hỏi lại ngay:
“Một con gì ạ?”
Nó đi theo thầy Lupin vào văn phòng của thầy. Đứng sừng sững ở một góc phòng là một cái bồn nước lớn. Một sinh vật màu xanh bệnh hoạn có sừng nhỏ và nhọn đang ịn mặt vào vách bồn nước bằng kiếng, méo mó mặt mày, co co mấy ngón tay dài mảnh khảnh.
Thầy Lupin nghiên cứu con Grindylow một cách đăm chiêu. Thầy nói:
“Thủy quái. Chúng ta sẽ không vất vả với chúng lắm đâu, chúng không đến nỗi nào so với mấy con Kappas. Mẹo để thắng chúng là nếu chúng túm lấy thì ta vặn chúng ra. Con có chú ý mấy ngón tay mảnh khảnh dài một cách bất thường không? Mạnh lắm đó, nhưng cũng rất dễ bể vụn.”
Con Grindylow nhe mấy cái răng xanh lè ra, rồi tự vùi mình vô một đám cỏ rong ở góc bồn nước. Giáo sư Lupin nhìn quanh tìm cái ấm, hỏi Harry:
“Uống một tách trà nhé? Thầy đang định pha một ấm trà.”
Harry vụng về đáp:
“Dạ.”
Thầy Lupin gõ cây đũa phép vào cái ấm, và một làn hơi nước bắt đầu tỏa ra từ vòi ấm. Thầy bảo:
“Ngồi xuống đi con.”
Thầy giở nắp một cái hộp thiếc đầy bụi:
“Thầy e là thầy chỉ có trà túi lọc mà thôi – nhưng mà thầy dám nói là con đã có quá đủ trà lá rồi phải không?”
Harry nhìn thầy, mắt thầy lấp láy sáng. Harry hỏi:
“Làm sao thầy biết được chuyện đó?”
Thầy Lupin đưa Harry một cái tách trà sứt mẻ.
“Giáo sư McGonagall kể cho thầy nghe. Con lo lắng lắm hả?”
“Dạ, không.”
Harry đáp. Nó suy nghĩ một lát xem có nên nói cho thầy Lupin biết về con chó đen mà nó gặp ở đường Magnolia không, nhưng rồi nó quyết định là không nên. Nó không muốn thầy Lupin nghĩ nó là một thằng chết nhát, đặc biệt là sau khi thầy có vẻ đã nghĩ là nó không thể nào trị nổi một Ông Kẹ.
Nhưng mà có điều gì đó trong suy nghĩ của nó dường như biểu hiện ra ngoài mặt, bởi vì thầy Lupin hỏi:
“Có gì không ổn vậy Harry?”
Harry nói dối:
“Dạ, không có gì đâu.”
Nó uống một miếng trà và ngó con Grindylow đang vung một nắm đấm về phía nó. Bỗng nhiên Harry đặt tách trà xuống bàn thầy Lupin, đột ngột nói:
“À, thầy còn nhớ không, cái bữa mà tụi con đánh nhau với con Ông Kẹ ấy?”
Thầy Lupin chậm rãi đáp:
“Nhớ.”
Harry bất ngờ hỏi:
“Tại sao thầy không để cho con đánh với nó?”
Thầy Lupin nhướn chân mày lên, giọng thầy có vẻ ngạc nhiên:
“Thầy tưởng điều đó quá rõ ràng mà, Harry?”
Cứ tưởng thầy Lupin sẽ chối là đã làm điều đó, Harry hơi khựng lại trước câu trả lời của thầy. Nó hỏi lại:
“Thưa thầy, tại sao ạ?”
Thầy Lupin tỏ ra hơi nghiêm trang một tý:
“À, thầy cho là nếu con ma đội lốt mà đối diện con thì nó sẽ thể hiện ra dưới hình dạng Trùm Hắc ám Voldemort.”
Harry trợn tròn mắt. Không chỉ vì nó không ngờ tới câu trả lời, mà còn vì thầy Lupin đã nói ra cái tên Voldemort. Người duy nhứt mà Harry từng nghe nói ra cái tên đó (không kể nó) là giáo sư Dumbledore. Thầy Lupin vẫn giữ vẻ nghiêm nghị với Harry, nói tiếp:
“Rõ ràng là thầy nhầm. Nhưng thầy e rằng Trùm Hắc ám Voldemort mà hiện hình trong phòng họp giáo viên thì cũng chẳng hay ho gì cho lắm, học sinh lúc đó có thể hoảng loạn.”
Harry thành thật nói:
“Thoạt đầu con có nghĩ đến Voldemort. Nhưng rồi… con nhớ tới những viên giám ngục Azkaban.”
Thầy Lupin ưu tư:
“Thầy hiểu. Ừ, à… Thầy thật sự xúc động…”
Thầy nhẹ mỉm cười trước vẻ ngạc nhiên lộ ra trên nét mặt Harry.
“Điều đó cho thấy cái mà con sợ hơn hết thảy chính là: nỗi sợ hãi. Khôn ngoan đó, Harry.”
Harry không biết nói gì về điều đó, nó đành uống hết tách trà.
Thầy Lupin lại nói, giọng sắc sảo:
“Vậy ra con tưởng là thầy không tin con có khả năng trị được một con Ông Kẹ à?”
“Ơ… dạ.”
Harry bỗng cảm thấy vui lên nhiều.
“Thưa thầy, thầy biết những viên giám ngục Azkaban…”
Tiếng gõ cửa vang lên ngắt lời Harry. Thầy Lupin bảo:
“Mời vào.”
Cánh cửa mở ra và thầy Snape bước vào. Thầy cầm một cái cốc đang tỏa một làn khói mỏng. Nhìn thấy Harry, thầy Snape đứng khựng lại, đôi mắt đen của thầy nheo lại. Thầy Lupin mỉm cười:
“À, thầy Snape. Cám ơn thầy nhiều lắm. Thầy làm ơn để nó trên bàn giùm tôi.”
Thầy Snape đặt cái cốc bốc khói xuống, mắt thầy nhìn Harry rồi nhìn sang thầy Lupin. Thầy Lupin chỉ cái bồn Thủy quái, thoải mái nói:
“Tôi vừa mới cho Harry xem con Grindylow của tôi.”
Thầy Snape nói mà không buồn nhìn con thủy quái một cái.
“Thú vị thật. Anh nên uống thẳng cái đó, anh Lupin à.”
Thầy Lupin nói:
“Được. Được, tôi sẽ uống ngay.”
Thầy Snape nói tiếp:
“Tôi bào chế cả một vạc đầy ấy. Nếu anh cần thêm thì cứ lấy.”
“Có lẽ ngày mai tôi lại uống thêm một chút nữa. Cám ơn anh nhiều lắm, anh Snape.”
“Không có chi.”
Thầy Snape nói rồi bước ra khỏi phòng, không hề mỉm cười, đầy vẻ cảnh giác. Có cái gì đó trong mắt thầy mà Harry không thể ưa được.
Thấy Harry tò mò ngó cái cốc, thầy Lupin mỉm cười:
“Giáo sư Snape đã rất tử tế pha cho thầy một món thuốc. Thầy không phải là người giỏi về bào chế thuốc men lắm mà món thuốc này lại đặc biệt phức tạp.”
Thầy cầm cái cốc lên ngửi, hớp một ngụm, rùng mình, nói thêm:
“Chất ngọt ngào phỉnh nịnh chỉ làm cho nó vô dụng.”
Harry bắt đầu:
“Tại sao…?”
Thầy Lupin nhìn Harry và trả lời cái câu hỏi chưa thốt ra trọn vẹn:
“Dạo này thầy cảm thấy hơi xuống sắc một tý. Thuốc này là thứ duy nhứt chữa được chứng đó. Thầy thực là may mắn được làm việc chung với giáo sư Snape. Chẳng có mấy phù thủy bào chế được món thuốc này đâu.”
Giáo sư Lupin hớp thêm một ngụm nữa. Harry khẩn thiết muốn hất cái cốc ra khỏi tay thầy Lupin. Nó buột miệng nói:
“Giáo sư Snape rất thèm muốn môn Nghệ thuật Hắc ám.”
“Vậy hả?”
Thầy Lupin chỉ tỏ ra hơi quan tâm đến điều đó khi thầy hớp thêm một ngụm thuốc khác nữa. Harry ngập ngừng, rồi bồn chồn nói huỵch tẹt ra:
“Có một số người cho rằng… một số người cho rằng ổng dám làm bất cứ điều gì để giành lấy chỗ dạy môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám.”
Thầy Lupin uống cạn cốc thuốc và nhăn mặt một cái. Thầy nói:
“Ghê quá. À, này Harry, thầy phải trở lại làm tiếp công việc thôi. Lát nữa thầy sẽ gặp lại con trong bữa dạ tiệc.”
“Dạ.”
Harry đặt cái tách trà rỗng của nó xuống bàn. Cái cốc thuốc rỗng vẫn còn bốc khói.

*

**

“Đây nè, sức tụi này khuân được bao nhiêu thì khuân về bấy nhiêu cho bồ nè.”
Ron nói và trút một trận mưa kẹo đủ màu rực rỡ xuống đùi Harry. Lúc ấy đã hoàng hôn rồi, Ron và Hermione trở về phòng sinh hoạt chung với gương mặt hồng thắm nhờ gió lạnh và vẻ hào hứng như thể chúng vừa sống những giờ phút tuyệt nhứt đời.
“Cám ơn.”
Harry nói, cầm lên một gói nhỏ xíu những Quỷ Hột Tiêu. Nó hỏi:
“Hogsmeade ra sao? Mấy bồ đã đi được những chỗ nào?”
Khắc các nơi, nghe sơ qua là biết liền – Dervish & Banges, tiệm bán trang thiết bị phù thủy, tiệm Giỡn của Zonko, tiệm Ba Cây Chổi Thần để mua mấy ly sủi bọt đựng Bia Bơ và nhiều nơi khác nữa. Ron và Hermione tranh nhau kể:
“Bưu điện nữa, Harry! Có chừng hai trăm con cú, con nào cũng đậu trên kệ, mỗi con có mã lông tùy theo bồ muốn thư được phát chuyển nhanh đến mức nào.”
“Tiệm kẹo Công tước Mật có thêm một loại kẹo mới, nên họ phát miễn phí hàng mẫu để tiếp thị, tụi mình đem về cả đống, coi nè…”
“Thành thực mà nói, tụi này nghĩ là tụi này đã gặp một con quỷ ăn thịt người, ở tiệm Ba Cây Chổi Thần có bán đủ thứ.”
“Ước gì tụi này đem về được cho bồ một chút Bia Bơ, thế nào nó cũng làm bồ ấm lên…”
Hermione bỗng nhìn Harry lo ngại:
“Bồ đã làm gì hôm nay? Bồ có làm xong bài tập nào không?”
“Không.” Harry nói, “Thầy Lupin pha cho mình một tách trà trong văn phòng của thầy. Rồi thầy Snape bước vô…”
Harry kể hết cho hai bạn nghe chuyện về cái cốc thuốc. Miệng Ron há hốc ra, nó thở phập phồng:
“Thầy Lupin uống thuốc đó hả? Thầy có điên không?”
Hermione coi giờ:
“Tụi mình nên xuống Đại Sảnh Đường thôi, mấy bồ biết đó, dạ tiệc sẽ bắt đầu trong năm phút nữa…”
Ba đứa vội vã chui qua cái lỗ chân dung để nhập vào đám đông. Tụi nó vẫn không ngừng bàn bạc về thầy Snape. Hermione hạ thấp giọng, liếc nhìn chung quanh với vẻ căng thẳng:
“Nhưng nếu mà ổng… mấy bồ cũng biết mà, nếu mà ổng tìm cách… cách đầu độc thầy Lupin… thì ổng đâu có dại gì mà làm trước mặt Harry.”
Harry nói:
“Ừ, có thể.”
Tụi nó đến Tiền sảnh và băng ngang Đại Sảnh đường. Nơi đây đã được trang trí bằng hàng trăm và hàng trăm trái bí rợ thắp đầy nến, một đám mây dơi sống vỗ cánh chấp chới, và rất nhiều cờ đuôi nheo màu cam rực rỡ cứ lờ lững bơi ngang qua vòm trần Sảnh đường đầy bão tố y hệt những con rắn nước chói lòa.
Đồ ăn ngon tuyệt; đến như Ron và Hermione đã no ứ đến suýt nổ bung ra vì kẹo Công tước Mật, cũng ráng ăn mỗi món đến hai hiệp. Harry cứ liếc chừng lên bàn giáo viên. Giáo sư Lupin trông vẫn mạnh khỏe và vui tươi như thường; thầy đang hăng hái nói chuyện có minh họa bằng điệu bộ cho giáo sư tí hon Flitwick, người dạy bộ môn Bùa chú. Harry đưa mắt dọc theo bàn, tới chỗ thầy Snape ngồi. Không biết là do Harry tưởng tượng ra, hay quả thực là đôi mắt của thầy Snape đang nhìn thầy Lupin nhấp nháy liên hồi một cách phi tự nhiên?
Bữa tiệc kết thúc với một cuộc vui do những con ma trường Hogwarts phục vụ. Mấy con ma này đột ngột hiện ra từ những bức tường hoặc trồi lên từ những cái bàn để biểu diễn một màn bay lượn ngoạn mục. Nick-Súyt-mất-đầu, con ma nhà Gryffindor, thành công vang dội với tiết mục phục hiện vụ chặt đầu ông mà chưa đứt hẳn.
Buổi tối thú vị đến nỗi tâm trạng vui vẻ của Harry không bị suy xuyển chút nào khi Malfoy hét qua đám đông lúc tụi nó rời Sảnh đường:
“Mấy viên giám ngục Azkaban gởi cái hôn cho mày đó, Potter!”
Harry, Ron và Hermione tuôn theo những học sinh khác của nhà Gryffindor dọc theo hành lang quen thuộc trở về tháp Gryffindor, nhưng khi đi đến được bức chân dung Bà Béo ở cuối hành lang, tụi nó thấy học sinh đang túm tụm chật cứng nơi đó.
Ron tò mò:
“Sao không ai vô trong hết vậy?”
Harry nhóng đầu dòm qua những cái đầu phía trước nó. Bức chân dung dường như đóng chặt. Bỗng vang lên giọng nói của Percy, anh đang chen qua đám đông với vẻ quan trọng:
“Làm ơn cho tôi qua. Việc gì mà dồn đống lại đây như vầy? Chẳng lẽ tất cả đều cùng nhau quên mật khẩu rồi sao? Xin lỗi, cho tôi đi qua, tôi là Thủ lĩnh Nam sinh…”
Và rồi sự im lặng lan qua đám đông, bắt đầu từ hàng đầu, và một cơn ớn lạnh tỏa xuống hành lang. Bọn học sinh nghe giọng Percy đột ngột đanh lại:
“Ai đó đi mời thầy Dumbledore, mau lên!”
Mọi người quay đầu lại. Những người ở hàng sau cố đứng nhón trên những đầu ngón chân. Ginny vừa mới đến, thì thào:
“Chuyện gì vậy?”
Chỉ lát sau là giáo sư Dumbledore đến, đi nhanh về phía bức chân dung. Học sinh nhà Gryffindor đứng ép vào nhau để cụ Dumbledore đi qua; Harry, Ron và Hermione cũng thừa cơ tiến sát tới để coi có chuyện rắc rối gì.
Hermione nắm chặt cánh tay Harry kêu lên:
“Trời ơi…”
Bà Béo đã biến mất khỏi bức chân dung, và bức tranh thì bị rạch chém tàn bạo đến nỗi vụn vãi rơi đầy sàn, nhiều mảng lớn của bức tranh đã bị xé tả tơi hoàn toàn.
Cụ Dumbledore nhìn quanh bức tranh đã bị tàn phá rồi quay lại, với đôi mắt ảm đạm, và thấy giáo sư McGonagall, giáo sư Lupin và giáo sư Snape cũng vừa vội vã đi tới.
Cụ Dumbledore nói:
“Chúng ta cần phải tìm ra bà ấy. Giáo sư McGonagall, cô làm ơn đi tìm ngay thầy Filch và bảo ông ấy đi tìm Bà Béo ở mọi bức tranh trong lâu đài.”
Một giọng cười khúc khích vang lên:
“Mấy người sẽ gặp may đấy!”
Chính là con yêu tinh siêu quậy Peeves, đang nhởn nhơ bên trên đầu đám đông, hí hửng như từ trước giờ nó vẫn luôn hí hửng trước cảnh tan hoang hay lo lắng.
Cụ Dumbledore bình tĩnh hỏi:
“Ngươi ngụ ý gì hả, Peeves?”
Cái cười của Peeves hơi héo đi một tý. Nó không dám xấc láo với cụ Dumbledore. Thay vì giọng cười cợt, nó đổi giọng nịnh hót nghe còn chướng hơn cả giọng cười khúc khích:
“Thưa ngài Hiệu trưởng tôn kính, thiệt là nhục: Bà Béo không có muốn bị ai ngó thấy đâu. Bả bây giờ te tua xơ mướp rồi. Tôi thấy bả chạy băng qua mấy bức tranh phong cảnh ở trên lầu bốn, trốn trong những rừng cây ấy, thưa ngài. Bả khóc chuyện gì đó, khủng khiếp lắm.”
Peeves vui vẻ nói thêm, giọng không được thuyết phục lắm:
“Tội nghiệp!”
Cụ Dumbledore bình thản hỏi:
“Bà ấy có nói là ai đã gây nên chuyện này không?”
“Ô, có chứ, thưa ngài giáo sư Hiệu trưởng.”
Peeves nói với vẻ mặt của một người đang ôm một trái bom tổ chảng trong hai tay.
“Ngài hiểu cho, hắn nổi điên lên khi Bà Béo không chịu cho hắn qua cửa.”
Peeves lộn mèo lại, ngó giáo sư Dumbledore qua hai cẳng chân của nó:
“Cái thằng Sirius Black đó thiệt là nóng tánh!”


Gửi Phản hồi

33 queries in 0.523 seconds.